Văn Hóa


Thơ: THUỘC THỜI GIAN.

Cập nhật lúc 13/08/2017 05:12

Thơ: THUỘC THỜI GIAN.

 

 

 

Đời bể khổ, có – không, không – có.
Khoác y vàng, cổi bỏ áo trần gian.
Dưới Đài sen, chuông mõ với trầm hương,
Là mong gột hết đoạn trường dĩ vãng.

 

Nhưng dễ chi! những đêm thâu vắng lặng,
Những Thu vàng lá rụng kín sân chùa.
Những mùa đông tuyết phủ với sương mù,
Tim còn đâp, vẫn nhớ người, nhớ cảnh.

 

Trái tim người đâu phải là đá lạnh,
Nên vẫn còn tưởng vọng thuở xa xưa.
Thuở dập vùi, thuở dầu dãi nắng mưa,
Và tàn lửa vẫn còn chưa tắt hẳn.

 

Mong mỗi ngày,dưới bồ đề thơm ngát
Thêm chút quên trong bát ngát lời Kinh,
Con đường đi Huynh đã chọn cho mình,
Dù đâu dễ quên Tình, quên Non nước.

 

Một ngày kia xác thân về Nước Nhược.
Sẽ an lành hưởng Phước báu Thế tôn.
''Nước thời gian'' phương thuốc vốn nhiệm màu
Chỉ 1 thoáng dễ đâu đà gột hết.

 

Bình Cam Lồ Cành dương Quan Âm Phật.
Tẩy bụi trần, thơm mát Chánh Kiến Huynh.
Bạn bè Huynh, trong đó có Hoài Hương,
Cùng chúc tụng giữa Mười Phương Chư Phật.

 

 

HH.

 

 





Cảm nhận