Văn Hóa


Thơ: THẤT TÌNH

Cập nhật lúc 10/09/2017 00:41

Thơ: THẤT TÌNH

 

 

 

Tình Anh nhiều hơn mái tóc,
Nên làm thơ lúc khóc, lúc giận hờn.
Có duyên thiên lý thành gần,
Vô duyên ở cạnh cũng bằng ngàn miles.
Có duyên: Thiên lý thành đôi,
Không duyên yêu khổ cả đời anh ơi.
Quê người sương gió nhiều rồi
Chút tình không trọn rã rời tâm can
Xin trời cho chút nắng vàng
Để mà sưởi ấm cho chàng tình si.
Người như cánh nhạn bay đi,
Mình Anh đứng mãi, sầu bi nơi này?
Hỏi tình sao lại lá lay,
Tình từ đâu đến để say để cuồng?
Để người lúc tỉnh lúc điên?
Để năm để tháng triền miên đau lòng ?
Cho dù Anh nhớ Anh mong,
Thì thôi, người đã lạnh lùng, thì thôi.
Yêu người là muốn cho người,
Dù không duyên phận, “một đời ấm êm”.
Cố quên đi chút tình riêng.
Nhớ chi nhớ mãi, thêm phiền thêm đau.
Sông sâu chẳng có nhịp cầu
Anh còn đứng đó bao lâu đợi chờ???

 

 

Phx.Hoài Hương

 





Cảm nhận