Văn Hóa


Thơ: TÂM TÌNH GỞI GIÓ

Cập nhật lúc 17/07/2017 10:25

Thơ: TÂM TÌNH GỞI GIÓ

 

 

 

Tuyết chợt đổ như mùa đông lạnh giá
Giữa hạ xanh khiến cỏ lá bạc mầu
Ta với người chẳng có nợ chi nhau
Sao chua chát cho âu sầu tim nhỏ

 

Có nhiều lúc nói lời như hiểu rõ
Nhưng thật tình nào thấu tỏ gì đâu
Đời một gan, chưa kịp... đã tàn mầu
Sao phải gọi những héo nhàu tê tái

 

Lúc rảnh rỗi cố gắng lòng xem lại
Trải cho mình niềm vững chải yêu thương
Bước tương lai sẽ đón nhận sắc hường
Luôn nồng ấm trên con đường bất tận

 

Buông bỏ hết những gì là thù hận
Giữa bầu trời ta vẫn cứ an nhiên
Dù gió mưa chẳng bận bịu ưu phiền
Luôn trong sáng từ nơi miền sâu lắng

 

Một cuộc sống đang nồng cay ngọt đắng
Ta vẫn là ta, nhẹ nặng chẳng màng
Nhắn chim trời nếu chẳng hót rảnh rang
Thì cũng chớ gọi buông làng vồn vã

 

Luật nhân quả chắc rằng đâu có lạ
Hãy vun trồng cho tất cả tốt tươi
Rồi mai sau còn nhận lấy nụ cười
Khỏi phải sống trong bầu trời đen sẫm

 

 

Ốc Nhỏ Xinh

 

 





Cảm nhận