Văn Hóa


Thơ: KHÔNG MUỐN VIẾT NHƯNG RỒI CŨNG VIẾT

Cập nhật lúc 11/09/2017 05:08

Thơ: KHÔNG MUỐN VIẾT
NHƯNG RỒI CŨNG VIẾT

 

Hoa Vô Ưu

 

Thương quái gì, yêu làm sao nổi !?
Khi thế gian tràn ngập lũ hợm người
Tâm ăn vạ được thượng tôn liêm chính
Dòi đục xương đau đớn muôn năm ơi !

 

Kẻ mặt dày nằm ì Cai Lay
Hươ vòi tham hút máu cơ bần
Ngôi chín bệ mua thần bán thánh
Miệng nhe nanh gào thét nghĩa nhân

 

Nước ngược dòng chảy lên đỉnh núi
Nhường suối sông lệ nhỏ buồn trôi
Năm mươi dặm bốn lần uốn gối
Trăng âm ty soi sáng đạo đời

 

Cơn đắng mật dòng thơ tình chạy mất
Yêu bỏ đi và nhớ cũng lãng quên
Đành gom nhặt nỗi buồn dư giẻ rách
Gói u phiền ném sọt rác gọi tên.

 

 

Nhược Hàn

 

 

 





Cảm nhận