Văn Hóa


Thơ: DUYÊN QUÊ

Cập nhật lúc 16/07/2017 12:22

Thơ: DUYÊN QUÊ

 

 

 

Ngắm thảm cỏ xanh ví lụa là
Trông nàng thôn nữ áo bà ba
Bầu trời lũ nhạn bay thư thả
Mặt đất đàn trâu gặm nhởn nha
Cuộc sống tuy nghèo nhưng đẹp dạ
Đời em dẫu khó vẫn vui mà
Chiều mưa đổi lấy cơm thay mạ (mẹ)
Sáng nắng mang về gạo giúp cha.

 

Hà Thanh
3/5/2017

 

 

HỒN QUÊ
họa nguyên vận

 

Chăn trâu thiếu nữ mắt nhung là
Đội nón khăn quàng giống thiếm ba
Nhí nhảnh cười tươi đùa nghịch thả
Hồn nhiên sắc sảo đẹp người nha
Quanh năm sướng khổ không buồn dạ
Suốt buổi bùn lem cũng mặn mà
Cuộc sống tuy nghèo vui với mạ * mẹ
An nhiên tự tại ở cùng cha

 

DI AI 3/5/2017
 

 

Họa
HIẾU NỮ CHÂN QUÊ

 

Chiều quê thiếu nữ đẹp tươi là
Duyên dáng dể thương tựa nhỏ ba
Mắt liếc nhiều người trông thích quá
Môi cười lắm kẻ ngắm ưa nha ?!
Hồn nhiên giản dị sao yêu lạ
Trong sáng chân quê thấy mến mà !
Tuổi nhỏ gia bần thay giúp mạ ( mẹ)
Góp phần trách nhiệm gánh cùng cha.

 

Long Nguyễn

Hi, góp vui với bạn!
 

 

DUYÊN QUÊ
 

Thiếu nữ thôn quê đẹp thật là
Mơ hồ thổn thức tận canh ba
Đôi làn tóc rủ bờ vai thả
Hé mọng môi xinh gót nhẩn nha
Mộng giấc say tình ru khúc dạ
Hồn yêu vọng ước ngọt sao mà
Dường như nước ấy còn xanh mạ
Hẹn bữa nay về gặng thúc cha!

 

Nam Ngọc
 

 

TÌNH QUÊ
Hoạ

 

Áo nâu chẳng bẩn đẹp không là
Cản nắng che mưa của Mẹ Ba
Lũ lợn vui đùa vì được thả
Đàn trâu rượt hít bởi nhong nha
Bây giờ cuộc sống sang no dạ
Thuở trước đời ta khổ đói mà
Bởi xóm hô hào đổi giống mạ
Thay trời thủy lợi giúp công cha .

 

Trương Hữu Quyết

 

 





Cảm nhận