Văn Hóa


Thơ: ĐỜI

Cập nhật lúc 13/07/2017 07:58

Thơ: ĐỜI

 

 

 

Ở Flagstaff tôi đã tập nhúng chân trong tuyết,
Để quên đi cảm giác buốt xé lòng.
Tôi đã đưa tay tận bếp lửa hồng,
Để thấy đời mình chưa trong lửa đỏ.
Tôi cố đứng run trước trời lộng gió.
Để thấy đời dù bão tố, chẳng là bao.
Tôi đã lên Canyon đỉnh ngất ngất cao
Để thấy dưới chân vực sâu thăm thẳm.
Tôi đã đến Sedona đỏ thắm.
Để thấy trời cao lồng lộng trên đầu mình.
Để thấy ta như hạt bụi, như chỉ mành,
Thì cõi tạm này: Nương dâu Bãi biển.
Thì cỗi tạm này: vô thường, khổ ải,
Có đáng gì mà cảm khái khóc than.
Bội bạc, trắng đen: Nhân tình thế thái.
Nghiã bỏ, tình quên, đổi mặt, thay lòng.
Ta nhỏ nhoi như giọt nước biển đông.
Như hạt cát giữa mênh mông sa mạc.
Ta là ai, là ai, rồi tan tác?
Bươn chải miệt mài, sóng dạt thuyên trôi.
Mấy chục năm, đánh đổi 1 cỗ sồi,
Từ cát bụi, lại trở về cát bụi.
Lợi lộc, công danh, tiền rừng, bạc núi?
Hải vị, sơn hào, luyến ái, buồn, vui?
Khi xuôi tay, nhắm mắt cũng lệ rơi,
Thì thôi thế, thế thôi, buồn chi nữa.
Thì thôi thế, mọi điều ta buông xả,
Cho đời mình chút êm ả, bình an.

 

 

Phoenix HH Bích Thuận

12 July 2017

 

 





Cảm nhận