Văn Hóa


Thơ: BÂNG QUƠ

Cập nhật lúc 05/01/2018 18:09

Thơ: BÂNG QUƠ

 

 

 

Xuân em mơn mởn về chưa nhỉ !
Sao áo đông khuê vẫn lạnh lòng
Tình khuya rách rưới ai thương tiếc
Có vá dùm ai một nỗi buồn .

 

Mùa xuân áo trắng chết từ lâu
Sương trắng trinh nguyên bạc cỏ sầu
Càng xưa càng thấy yêu đắm đuối
Giếng lòng càng quậy nhớ càng sâu.

 

Bình minh nắng ấm bay qua phố
Mùi hương viễn xứ đọng trang thơ
Tờ lịch cuối năm tay bốc vỡ
Vườn hồng xuân thắm tuổi mòn trơ .


Nhược Hàn

 

 

NGẪU NHIÊN


 

Ta biết xuân em độ chín thì
Nhớ ai nghe dạ cứ hoài mong ?
Ngùi xa cánh nhạn buồn da diết
Ai vá dùm ta chiếc áo lòng ?

 

Từ lâu tình chết đã từ lâu !
Sương gió thời gian phủ trắng đầu.
Em của người ta đừng tiếc nuối
Nhớ người. Người có nhớ ta đâu ?

 

Lạc cõi suy tư chiều lặng phố.
Đêm về thương nhớ ướt mềm thơ.
Lật tờ lịch cuối hồn rưng vỡ
Xuân của người sao lén ước mơ ?

 

 

Mai Chiêu Sương

 





Cảm nhận