Văn Hóa


KỂ CHIỆN ĐÊM PHIA

Cập nhật lúc 10/12/2017 01:31

KỂ CHIỆN ĐÊM PHIA

 

Nhược Hàn

 

 

ĐẠI NGU LIỆT TRUYỆN
(Hồi thứ nhất)

 

Cải Nuật Záo Zụk, Ngu Ngữ khom mình dâng bí kíp
Phá Xạ Thạch Trận, Quốc Sư xuống lệnh triệu đạo cô.

 

 

Khoảng nửa thế kỷ sau thời Xuân Thu tang tóc là đến thời Thu Đông vĩ đại. Lúc bấy giờ, có nước Đại Ngu đang thời kỳ thịnh trị. Đạo tặc học lên ngôi. Kẻ nông nô chín kiếp cũng khoa bảng lưu ô danh; hạng cùng đinh mười đời cũng giáo sư, tiến thối sĩ.
 

Bấy giờ trong triều có quan Thượng Thư Bộ Dục, học hàm nhất phẩm, kiêm nhiệm U Minh Giáo Chủ võ lâm. Thiên hạ tặng ngài hỗn danh: Quan Thượng Dục. Quan Thượng Dục U Minh Giáo Chủ có võ công vô cùng kỳ quái, hành tung rất bí ẩn, mỗi tật nói ngọng. Giang hồ đồn đại rằng ngày trước, Quan Thượng luyện tuyệt chiêu Khấu Xà Chi Thiết. Trong một lần đấu võ lưỡi với cao thủ phái Nga Mi, Quan Thượng đấu hăng hái, cuồng nhiệt qúa nên bị trúng thương, trật khớp lưỡi. Từ đó Quan Thượng mắc tật nói ngọng, chữa mãi không lành.
 

Có gã ác tăng nghe tiếng Quan Thượng nghiện kiều, hạ chiến thư thách đấu. Quan Thượng Dục tung tuyệt chiêu:
-Đầu tường nửa nựu nập nòe đơm bông!

 

Gã ác tăng kinh hải, lặn một hơi, tìm kiếm mãi không thấy đôi dép trên bờ.(hóa ra gã đi chân không) .
 

Tuy thủ thắng oanh liệt, Quan Thượng Dục vẫn không vui. Mỗi lúc lâm triều, nghe quan Thượng Dục đọc bản tấu là các đồng liêu của ngài, người bịt tai, kẻ bưng miệng khúc khích, khục khịch. Có người vờ nhìn xuống hạ bộ, nhưng cứ thấy đôi vai của họ rung lên bần bật, bần bật từng cơn là quan Thượng lại muộn phiền.
 

Lại nói trong phủ Quan Thượng có tên xà ích cúc cung tận tụy, được Quan Thượng cất nhắc lên hàng đốc học, nên hàm ơn Quan Thượng lắm lắm. Được buổi thân tình hầu trà Quan Thượng, tên xà ích ( bây giờ là đốc học ), liền tỉ tê :
-Bẩm cụ Thượng ! Tiểu nhân mang ơn của cụ Thượng không biết lấy gì báo đáp. Nay tiểu nhân to gan, lớn mật xin đánh bạo tiến cử lên ngài một cao nhân quái kiệt, người nầy có thể trị dứt nỗi muộn phiền trong lờng cụ Thượng. Cụ cố cho chăng ?

 

Quan Thượng quay ngoắt lại, hỏi dồn:
-Lói ngay ! Nà thằng lào !
-Bẩm cụ. Cao nhân nầy họ Bùi, là hậu duệ danh tặc nhân Bùi Kiệm. Vị nầy háng rộng chùm nho thâm, ngoại bát tuần vẫn dương cương tráng kiện. Bùi lão tiên sinh cả đời hành tẩu giang hồ, thâu lượm các bí kiếp ngôn ngữ Đại Ngu nên quần hùng gọi Bùi lão tiên sinh Phá Đại Sư Ngu Ngữ Học. Nếu được người nầy giúp, tật nói ngọng của quan Thượng chẳng khó gì !

 

Quan Thượng Dục mừng rỡ:
-Nôi não đến gặp ta nập tức.

 

Chưa dứt lời đã nghe tiếng nói từ thinh không vọng lại:
-Có lão phu.
Âm lực dội xuống làm tách trà trên bàn sóng sánh, đổ ra ngoài qúa nửa, chứng tỏ công phu của người nầy quá siêu.

 

Quan Thượng ngẩng nhìn, một bóng người bồng bềnh, đong đưa, lả lướt từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng như chiếc lá thu rơi. Tuyệt kỷ khinh công nầy Quan Thượng Dục chưa từng thấy trên đời. Ngài xá kỳ nhân một xá, ra vẻ cung kính :
-Cung thỉnh não tiền bối chỉ giáo

 

Quái nhân hắng giọng:
-Phàm vạn vật trong trời đất, đã sinh ra tất có sự hơn thua. Có vẻ đẹp kiêu sa của chim công mới thấy rằng qụa xấu; có mùi hương diệu kỳ của hưu xạ mới biết chuột chù hôi. Có nghe Họa Mi hót ban mai mới ghê sợ tiếng chim Lợn kêu chiều. Xã hội loài người cũng thế . Có nhìn ra thiên hạ thảy đều văn minh, cường thịnh mới biết mình còn mọi rợ, man di. Có người thiện mới biết kẻ dữ. Hạng thất phu thô lỗ sao dám khoe mình giữa đám tài tử, vân nhân; chỉ mở mồm ra là thiên hạ biết ngay ta là phường vô lại.

 

Quan Thượng Dục chột dạ, đôi mắt toé lửa. Ngài vận công điều khí. Tách trà trên tay đang vàng óng, thơm lừng bỗng ngả màu đen thui. Sôi ùng ục. Lão quái nhân vội vàng đón ý, xun xoe:
-Bẩm Thượng quan. Ngài đường đường là một mệnh quan triều đình, đệ nhất quốc sư, đứng đầu Bộ Dục. Sĩ tử bốn phương vễnh tai, ngóng mắt về triều đình, chỉ nghe toàn những lời ngọng nghịu. Xem ra chẳng đẹp mắt tí nào. Lão phu một đời bôn tẩu, lúc đội lúc đạp, khi bợ, khi nâng, cũng chen được một chân vào phái Ngu Ngữ Học. Hiềm một nỗi sắp xuống lỗ còn chưa có được chút hư danh. Thời may, biết Quan Thượng có tật, triệu kiến. Lão phu xin dâng bí kiếp một đời khổ luyện. Nếu Quan Thượng theo kế mà làm, tật nói ngọng của ngài không những không đáng cười, mà còn là quốc âm., quốc chuẫn nữa!

 

Quan Thượng Dục mừng rú lên, hỏi dồn:
-Lào nẹ nẹ nên ! Đưa ta xem. !
Lão quái vội thò tay trong túi, lôi ra một cuốn kỳ thư, bìa đã ố vàng , có dấu hiệu tẩy xóa, sửa ở chổ đề tên tác giả. Quan Thượng Dục đón lấy, lẩm nhẩm đọc: - NUẬT ZÁO ZỤK, NUẬT ZÁO ZỤK.

 

 

Quan Thượng không hiểu gì, liền quay sang hỏi lão quái:
-Thế lày nà thế lào ?

 

Lão quái đắc ý cười khà:
-Bẩm quan Thượng. Để lão phu kể hầu quan Thượng câu chuyện: Thời Xuân Thu, Việt Vương Câu Tiễn bại trận, bị Ngô Vương Phù Sai bắt làm con tin. Nhiều đại thần nước Ngô như Ngũ Tử Tư muốn giết Câu Tiễn để trừ hậu họa. Câu Tiễn chứng tỏ lòng trung thành bằng cách nếm phân của Ngô Vương Phù Sai. Nhờ thế nên toàn tính mạng. Nhưng cũng từ đó, miệng Câu Tiễn cũng thối, hoắc, không ai chịu nổi. Phạm Lãi tìm một loại lá cây rừng, buộc dân chúng ai ai cũng phải nhai, khiến toàn dân nước Việt, người nào miệng mồm cũng thối hoắc, chẳng khác Việt Vương, đến nỗi Tây Thi chẳng dám hôn trai nước Việt, phải lưu lạc qua xứ người, làm thứ phi cho Ngô Chúa.

 

Quan Thượng Dục ngậm ngùi:
-Tội nghiệp Tây Thi .

 

Bất ngờ ngài nghiêm giọng:
-Ta chỉ lói ngọng chứ không thối miệng, sao dám xỏ xiên

 

Lão quái từ tốn:
-Quan Thượng bớt giận. Để lão phu trình bày. Nay ta hãy bắt chước người xưa.
Nếu ta muốn đen muôn giống chim thì ta còn bận tâm đâu là công, đâu là qụa. Nếu bịt chặt tai chúng sinh thì ai còn phân biệt được tiếng chim Lợn với Họa Mi. Đèn điện tối thui thì Thị Nở cũng khác chi hoa hậu. Cứ dựng văn miếu ào ào, khắc tên vài mươi vạn tiến sĩ nữa, đố ai còn phân biệt người hèn với kẻ dữ, người giỏi với người ngu. Nay Quan Thượng cứ lệnh đem tuyệt kỹ gia truyền Ngu Ngữ Học của lão phu ra áp dụng đảm bảo nửa canh giờ sau, cả nước ngọng líu lưỡi hết. Lúc bấy giờ giọng nói của Quan Thượng trở thành chuẩn mực quốc gia. Học trò cứ theo đó mà tập đánh vần. Công đức nầy vô lượng. Người đời sẽ tạc bia miệng mà ghi danh Quan Thượng. Lão phu nhờ thế cũng được nổi danh, không hổ là đích tôn truyền thừa của Bùi Kiệm !

 

Quan Thượng Thư Bộ Dục hét lên:
-Tuyệt kỹ công phu ! Diệu kế ! Diệu kế !
Quan Thượng Dục mừng qúa, lệnh thuộc hạ chép liền mấy bản, sai Bùi tiên sinh đem ra chợ, Trường An công bố, thăm dò phản ứng quần hùng.

 

Ngờ đâu chưa uống xong tách trà, đã thấy quái nhân ôm đầu máu chạy về, miệng la bai bải:
-Chết rồi quan Thượng ơi ! Cụk cặk lớn rồi !

 

Quan Thượng Dục hốt hoảng, đỏ mặt nhìn xuống đũng quần, lắp bắp:
Lói nại rõ ràng ta nghe.
-Bẩm quan Thượng. Lão phu vừa ló mặt đến thì rơi ngay vào Xạ Thạch Trận, bị tấn công tới tấp.

Quần hùng đông như quân Nguyên. Bất kể là bàng môn tả đạo hay chính phái danh môn, nhất loạt sử chiêu Quần Tiên Xạ Thạch, ném đá như mưa. May mà lão phu võ công thâm hậu, đầu cứng như cối đá, mặt dày tựa tảng bê tông, khinh công thượng thừa nên mới thoát được. Bọn chúng không thằng nào chịu nói ngọng !
 

Quan Thượng Dục bối rối:
-Việc đã nỡ, giờ tiền bối tính sao ?

 

Lão quái buồn rầu:
-Trước, ân sư của lão phu là Vũ Đại Quốc Sư đã gần bách tuế, danh tiếng lẫy lừng, oai trấn thiên hạ, công phu thâm hậu hơn lão gấp vạn lần, còn không phá nổi Xạ Thạch Trận của võ lâm quần hùng, liệt gường từ bấy đến nay. Sự thế đến nước nầy phải dùng đến chiêu cuối trong Ngu Ngữ Học của lão phu: Miệng lưỡi đàn bà qủy ma cũng phải sợ ! Xin Quan Thượng cho thỉnh gấp hiền muội của lão phu, là chưởng môn phái Nga Mi, Đường Ham cô cô, cấp tốc đăng đài, may ra cứu vãn được.

 

Quan Thượng Dục, U Minh Giáo Chủ y lời, phát lệnh triệu Đường Ham cô cô đến.
Đường Ham cô cô vừa đến, lập tức xuất chiêu.

 

Muốn biết Đường Ham cô cô tung chiêu gì, có phá được Xạ Thạch Trận, đánh bại quần hùng võ lâm không, xem tiếp hồi sau sẽ rõ .
(Tác giả chưa chịu xuất hiện. Tạm ghi sưu tầm )

Chương trình kể chiện đêm phia đến đây tạm dừng. Xin mời qúi vị theo dõi phần hai vào tối mai
Chào tạm biệt.

 

Nhược Hàn

 

ĐẠI NGU LIỆT TRUYỆN
(Hồi thứ hai)

 

Đàm cô cô nỏ mồm tung chiêu độc
Bùi Cụk Cặk dính chưởng nhảy vực sâu .

 

 

Nhắc lại, họ Bùi tung ra tuyệt đỉnh công phu Ngu Ngữ Học thách thức quần hùng, bị vây khốn nơi thạch trận, thương thể trầm trọng, ôm đầu máu chạy về, cầu xin U Minh Giáo Chủ kíp triệu Đường Ham cô cô đăng đài ứng cứu. Giáo Chủ y lời, phát lệnh triệu Đường Ham cô cô đến, ngõ hầu ra tay ngăn chặn quần hùng, vẫn đang hăng máu truy sát Bùi Cụk Cạk ( vì Ngu Ngữ Học gây chấn động quần hùng nên giang hồ võ lâm gọi Bùi tiên sinh là Bùi Cụk Cặk )
 

Nói qua Đường Ham cô cô. Vị nầy vốn người Đại La, từ nhỏ đã đam mê võ học, tố chất hơn người. Vũ Đại Quốc Sư cưng lắm, chân truyền tuyệt kỹ Đại La Âm Pháp cho Đường Ham cô cô. Nguyên thành Đại La vốn là nơi linh khí hội tụ. Đất đế đô ngàn năm văn vật. Đại La Âm Pháp nguyên thủy du dương dìu dặt, thanh lịch mê hoặc lòng người. Vũ Đại Quốc Sư chê là ủy mị nên cải biên, truyền đến Đường Ham cô cô thì khàn khàn, đùng đục tựa tiếng trống đồng bị vỡ. Mỗi lần Đường Ham cô cô phát Đại La Âm Pháp là một lần giang hồ dậy sóng.
 

Tên Xà ích nãy giờ vẫn khoanh tay đứng hầu Quan Thượng, bất ngờ chen vào:
-Bẩm Quan Thượng, hồi hôm thuộc hạ xem thiên văn, thấy sao Thái Âm phạm vào cung Đâu Suất. Đấy là điềm tối kỵ của nữ lưu. Vả lại Đường Ham cô cô tính khí cương cường, ngạo mạn, đã từng sử chiêu " Vô Công Rồi Nghề " để đối địch quần hùng, thương thể rất trầm trọng. Xem ra Thạch Trận của võ lâm muôn phần lợi hại. Xin Giáo Chủ hết sức dụng tâm cẩn thận đề phòng, mới mong thủ thắng.

 

Bỗng nghe đánh "rầm "một tiếng bụi bay mù mịt, đất đá bắn tung tóe. Một bóng người sừng sững, oai vệ hiện ra giữa đám bụi mù. Phiến đá hoa cương giữa dinh quan Thượng Dục bị lún xuống tận đầu gối. Mọi người Kinh hải nhìn ra: Đường Ham cô cô !
 

Đường Ham cô cô nạt lớn :
-Tên tiểu nhân vô lễ ! Sao dám mạo phạm uy danh của ta. Bọn giang hồ nhãi mép đó nào có công phu gì đáng kể. Ta đường đường là Nga Mi Giáo Chủ, lại sợ bọn chúng hay Sao. Mục Hạ Vô Nhân Diệu Pháp của ta đã đạt đến mức thượng thừa. Phen nầy xuất chiến, quyết phá tan Thạch Trận, rửa hận cho đại sư huynh Bùi Cụk Cặk !

 

Tên Xà ích chấp tay cung kính:
-Xin cô cô bớt giận. Tiễu nhân nào dám mạo phạm cô cô. Tiểu nhân thấy giang hồ ngày nay thập phần hiểm ác, khó lường. Các danh môn chánh phái ngày càng tàn lụi; tả đạo bàng môm đêm lại tác oai, cùng một sư môn, đệ tử Nga Mi xé áo, lột quần; đệ tử Võ Đang đánh thầy, đâm bạn. Toàn Chân dùng toàn công phu, bí kip giả. Trắng đen lẫn lộn, chính tà thiện ác khôn phân. Còn Thiếu Lâm thì, ôi thôi, miễn nói. Cao tăng thì ngồi thiền nơi trà đình, tửu điếm; đại sư thì luyện công ở chốn kỹ viện, thanh lâu.

 

Thuyết pháp toàn "kinh tế thị trường" với " hột nhơn nguyên tử ". Cao đồ của các bang phái, sau khi chứng đắc công phu ở Đường Lên Đỉnh Quan Minh thì nhất tề xuất ngoại, thảy đều giở chiêu Nhất Khứ Bất Phục Phản. Hàng ngàn cánh hạc bay đi, chẳng có cọng lông nào quay trở lại.
 

Bùi Cụk Cặk nổi đóa, cướp lời:
-Sự việc nhãn tiền như thế, phải đợi đến hạng tầm thường như ngươi nói ra mới biết hay sao. Ta khổ luyện Ngu Ngữ Học là để chế áp võ lâm, cào bằng mọi trình độ, kẻ i tờ cũng ngang nhà thông thái, người luyện đạo trên guờng cũng được chứng đắc công phu. Đây chính là " phát huy bản sắc văn hóa dân tộc ", đưa văn hóa nước nhà về cội nguồn nguyên thủy !

 

Đường Ham cô cô sốt ruột, cắt ngang:
-Đứng nhiều lời. Thuyết tương đối không dành cho phường vô học; binh pháp Tôn Gia không dành cho bọn thất phu !

 

Anhxtanh còn phải trốn qua Mỹ Quốc, Nã Phá Luân bại trận ở Oá-Tec-Lô...Ngu Ngữ Học cao siêu vời vợi. So với các vị ấy, sư huynh Bùi Cụk Cặk của ta nào kém gì. Ta đăng đài xuất chiến, dạy dỗ bọn quần chúng đây. Giáo Chủ an lòng ngồi đợi tin vui.
Lại đánh "rầm " một tiếng cổng phủ quan Thượng Dục vỡ tan. Bao nhiêu bụi đá cuốn theo bóng Đường Ham cô cô mất dạng.

 

Bùi Cụk Cặk vội vàng đứng dậy vái chào Quan Thượng.
Muội muội của lão phu nóng nảy, ngông cuồng, để lão phu theo trợ chiến, phòng khi bất trắc.

 

Quan Thượng Dục hỏi:
-Tiền bối thọ thương khá lặng. Đã bình phục chưa?
-Đa tạ Giáo chủ quan tâm. Lão phu một đời vùng vẫy giang hồ, nội công thâm hậu. Tuy có tổn thương nguyên khí chút đỉnh nhưng vẫn còn xung trận được. Lão phu đi đây.
Nói xong, lão thi triển thân pháp, uốn éo, đong đưa như dãi lụa đào trong gió, theo chân Đường Ham cô cô ứng chiến.

 

Hai người đi rồi, Thượng Dục U Minh Giáo Chủ đi tới đi lui, coi bộ sốt ruột lắm. Tên Xà ích đốc học hạ giọng:
-Bẩm Giáo chủ, tiểu nhân xem ra trận nầy lành ít dữ nhiều. Giới cao thủ ngày nay người nào cũng tinh thông thao lược, võ học cùng mình, sách có câu: "biết mình biết người, trăm trận trăm thắng ". Đường Ham cô cô thủ đắc Mục Hạ Vô Nhân Diệu Pháp, xem thiên hạ như cỏ rác, tiểu nhân e có sự chẳng lành.

 

Thượng Dục Giáo chủ tỏ ra lo lắng:
-Người hãy lấy Truy Phong Mã của ta kíp đến Lộ Nôi Đài, xem sự thể thế lào, rồi về báo lại ta hay.

 

Tên xà ích nhảy tót lên yên; ngồi chưa vững, Truy Phong Mã đã lao vút đi, mất dạng.
Còn lại một mình, Quan Thượng bồn chồn, mở Kim Bình Mai ra xem. Chưa hết hồi một đã nghe lành lạnh sau gáy. Quan Thượng Dục quay lại; Truy Phong Mã đã đứng đó tự bao giờ. Trên yên, tên kỵ mã cứng đờ như khúc gỗ. U Minh Giáo Chủ lập tức vận công điểm mạnh vào hai huyệt đạo Hội Âm và Trường Cường của tên kỵ mã khiến hắn nhảy dựng lên. U Minh Giáo Chủ đổ quạu, mắng:
-Mẹ mày ! Thượng mã phong hả ?

 

Tên xà ích thều thào:
-Không phải. Bẩm Giáo Chủ. Việc lớn hỏng rồi. Tiểu nhân chưa đến Nộ Lôi đài đã nghe Đại La Âm Pháp phát ra trời long đất lở. Đường Ham cô cô liên tiếp tung chiêu Khẩu Xuất Cuồng Ngôn, tả xung hửu đột, tấn công quần hùng như vũ bão. Quần Tiên Xạ Thạch đã bị hóa giải bởi công phu Thiết Diện Vô Tình của cô cô. Bọn cao thủ võ lâm lần lượt lượt từng tên bị đánh bật khỏi Lôi đài. Tiểu nhân mừng thầm, chắc mẩm phen nầy Thạch Trận sẽ vỡ. Ngờ đâu giang hồ hiểm ác khôn lường. Hàng loạt cao thủ bất ngờ xong lên như triều dâng thác đổ. Quần Tiên Xạ Thạch liên tục biến chiêu,ảo diệu khôn lường. Tiểu nhân giật mình nhận ra bọn chúng dùng chính Ngu Ngữ Học Hại Pháp của Bùi tiên sinh tấn công tới tấp. Bùi Cụk Cặk và Đường Ham cô cô bị bất ngờ, không chống đỡ nổi, chiêu thức bắt đầu rối loạn. Thiết Diện Vô Tình của cô bị đập tả tơi. Đê Đầu Thọ Báng của Bùi Cụk Cặk bị đánh vỡ, nổi mấy cục u, trông chẳng khác Ngu Ma Vương. Tính mạng hai người như ngàn cân treo sợi tóc.

 

Giáo Chủ sốt ruột:
-Thằng lầy dài dòng qúa. Bọn họ sao rồi ? Lói nhanh !
-Bẩm Giáo Chủ. Đường Ham cô cô vận hết sức tàn, tung ra độc chiêu Cẩu Cuồng Tại Thị mở đường máu. Bọn quần hùng náo loạn. Nhân thể Đường Ham cô cô trốn thoát.

Thượng Dục Giáo Chủ thở phào:
-Tạ ơn trời đất, thế còn Bùi Cụk Cặk ?
Tên xà ích mặt cắt không còn chút máu hổn hển:
-Tiểu nhân thấy nguy, vội quất Truy Phong Mã đến cứu Bùi Cụk Cặk. Bọn võ lâm quần hùng đồng thanh la lớn: Đánh chết nó đi ! Đừng để nó thoát. Truy Phong Mã chạy nhanh qúa, không thằng nào đuổi kịp.

 

Thượng Dục Giáo Chủ bật cười ha hả:
-Truy Phong Mã của ta đã ra roi thì đến Đạm Tiên cũng khó lòng đuổi kịp !

 

Tên xà ích run lẩy bẩy:
-Vậy mà vẫn không thoát Giáo Chủ ơi ! Tiểu nhân đang phi nước đại sắp qua cầu Trường Bản thì bất ngờ, một thằng ốm nhách như kẻ thiếu ăn hiện ra, vác xà mâu chặn đường. Hắn quát như sấm: chạy đi đâu !!! Bùi Cụk Cặk trúng phải âm lực kinh hồn, văng tuốt vực sâu muôn trượng.

 

Giáo Chủ tái mặt:
-Nội công gì vậy ?
-Bẩm Giáo chủ. Là Đại Ngu Liệt TRUYỆN.
-Ta nghe nói môn nầy thất truyền đã lâu. Sao giờ lại tái xuất ? Hắn là thằng lào ?
-Trương Đạo Sĩ.
-Người có nghe Bùi Cụk Cặk nói gì không?
-Tiểu nhân nghe rõ, từ dưới vực sâu vọng lên: Ta hận ngươi, thằng Trương Đạo Sĩ.

 

Giáo Chủ Nghiến răng, lặp lại
-Ta hận ngươi, thằng Trương Đạo Sĩ !!!

 

 

Hết hồi thứ hai. Không biết có hồi thứ ba không. Chờ xem tin tức Bùi Cụk Cặk đã.

(Thế là sóng gió võ lâm tạm thời yên lặng. Nhưng nghe đâu đó lại xuất hiện một vài Chí Phèo Thời Hiện Đại, không phải từ lò gạch của làng Vũ Đại, mà là từ những Biệt Phủ, Lò Ấp dùng tuyệt đỉnh công phu Bình Ngôn Loạn Ngữ cũng muốn thử Xạ Thạch Trận của quần hùng. Hy vọng võ lâm không xảy ra thêm lần sóng gió.

Chương trình kể chiện đêm phia đến đây xin tạm dừng. Chúc qúi vị ngon giấc !

 

Nhược Hàn

 

 





Cảm nhận