Văn Hóa


CHUYỆN PHIẾM NĂM TUẤT

Cập nhật lúc 04/01/2018 10:58

CHUYỆN PHIẾM NĂM TUẤT

Trung Đạo

 

Thuở ấy nhà tôi có nuôi con chó vàng, bố tôi đặt tên là Vàng, và một bầy gà. Mẹ tôi lại sợ mèo nên nhà không có mèo. Con Vàng cứ rình rập mấy con gà từ sân sau lẻn vào nhà kiếm ăn là rượt chí chết. Tôi chẳng thấy hai con vật này trò chuyện với nhau bao giờ. Ngược lại, cái câu: “Gấu ó như chó với mèo” là tôi thấy đúng quá. Cô mèo hàng xóm vừa mới lượn lờ qua hiên nhà tôi, là cậu Vàng đang nằm góc sân, lim dim mắt, tơ lơ mơ dưới nắng, lập tức mở choàng mắt, phóng mình tới, mồm nhe ra cả bó răng, cổ họng gầm gừ như muốn ăn tươi nuốt sống cô mèo yểu điệu thục nữ kia. Lúc này, nhìn dáng liễu đào tơ, phản ứng tự vệ, mới thấu hiểu được hết ý nghĩa câu ngạn ngữ “Đừng đánh thức con mèo đang ngủ”. Lúc này, cô em đang mềm mại, dễ thương, bỗng chốc thành một mụ phù thủy cùng hung, cực ác. Câu này khiến tôi nhớ lại câu nói của Thống Chế Bộ Trưởng Hải Quân Yamamoto, trong chiến tranh thế giới thứ II giữa Mỹ-Nhật. Ông khuyên Nhật Hoàng “Đừng đánh thức “con cọp” khi nó đang ngủ yên (Mỹ), nhưng Nhật Hoàng buộc phải đứng về phe hiếu chiến. Kết quả Nhật đã lãnh hai trái bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới.

 

Cậu Vàng nhà tôi tuy hùng dũng, nhưng chỉ biết một chiêu duy nhất “lấy thịt đè người”. Và mười lần như chục, cái trận chiến ban đầu tưởng chừng sẽ long trời lở đất, nhưng chỉ trong vòng vài phút, chờ cậu Vàng thối lui ba bước, là cô mèo nhanh như chớp phóng lên cây cau.

 

Cậu Vàng gỡ gạc được sĩ diện, nhẩn nha trở lại góc sân, tiếp tục giấc tơ lơ mơ.

 

Cái cảnh chó với mèo gấu ó nhau giống như “tình hữu nghị đời đời bền vững của nước An Nam ta và người anh em Trung Quốc”.

 

Chó Vàng năm Mậu Tuất 2018

 

 

Năm con Gà đã qua, con Chó (không biết dại hay khôn) đang muốn vào nhà. Cứ mỗi lần Tết sắp đến, từ thưở thanh bình bao năm cũ, cho đến thời Đệ Nhất, Đệ Nhị Cộng Hòa, và bây giờ là Cộng Hòa Xã Hội ba mươi năm, là hàng loạt báo Xuân khổ lớn, khổ nhỏ đủ loại bày bán từ trong tiệm sách ra tới lề đường, trăm hoa đua nở. Và dĩ nhiên, bắt buộc, không hẹn mà nên, báo nào cũng có hai bài nòng cốt chiếm mấy trang đầu. Đó là sớ Táo Quân và bài hấp dẫn thứ hai bắt buộc phải nói về con vật cầm tinh năm đó.

 

Ôi thôi! Đủ thứ chuyện, từ xưa cho đến nay. Chuyện Đông sang chuyện Tây đều được các  văn sĩ khai thác tận tình. Trước là mua vui cho độc giả sau kiếm chút nhuận bút tiêu tết với thiê hạ. Ví dụ, hạn năm sắp tới là năm Mậu Tuất, thế là chuyện Chó được bổn cũ xoạn lại. Từ chuyện ngày xưa, con chó của tên đạo chích cắn vua Nghiêu bên Tàu, cho đến con chó khôn ngoan Rin Tin Tin, trong phim hoạt họa Tây phương, cũng được  sản xuất từng loạt. Từ chuyện chó có nghĩa, chó trung thành, chó ma sủa trăng, chó hú trên đồi hoang đến cách nuôi chó săn, chó nòi, xe cán chó cũng đều được đem lên đăng đầy đủ trên mặt báo.

 

Có báo còn lấp la, lấp lửng khiêu khích độc giả bằng cách trích một đoạn truyện “Cậu Chó” của tác giả Nguyễn Đức Lai. Thời ấy, Tết nào tôi cũng mua một lô về, đọc cho qua mấy ngày Xuân, và đọc mãi cũng chán, vì tờ nào cũng na ná giống nhau, chừng ấy chuyện. Tôi lại liên tưởng mấy thầy, cô giáo dạy học trò làm luận văn tả người, tả vật, rồi cho các mẫu nhập đề, đơn giản như:

        Nhà em có...

 Học trò dốt văn cứ thế mà làm, không sợ sai vào đâu được. Khi đề bài ra tả con chó, thì đều có câu nhập đề:

        Nhà em có nuôi một con chó...

Gặp lúc không chú tâm:

        Nhà em có nuôi một ông nội...

 

Nhưng bây giờ, cái thời nhà nước ta đang “hối hả từ từ” đổi mới để tiến nhanh, tiến mạnh, ba bước nhảy vọt, theo cái “kinh tế thị trường” của bọn đế quốc tư bản đang giẫy chết, để đuổi theo kịp mấy nước chung quanh mà lúc xưa chỉ là bọn lạc hậu, bây giò đã thành những con rồng Á Châu. Mấy xứ man ri này, thừa lúc đảng ta đang bận bịu ngâm cứu cái Thiên Đường CS, bèn qua mặt ta cái vù, rồi từ rắn biến thành rồng. Chúng lại xấc láo xếp nước ta vào hạng “Rùa cổ đại” mới đau chứ. Vì vậy, bên cạnh khẩu hiệu “Đảng CS quang vinh muôn năm” phải đi liền khẩu hiệu “Đổi mới hay là ngủm”.

 

Thế mà, báo Xuân cũng cứ y như “thuở thanh bình ba trăm năm cũ” đem chuyện chó ra bàn y như mấy cô cậu học trò nhỏ tập làm văn...e rằng chẳng có ai đọc. Nhưng có nhiều chuyện chó má để nói đấy! Ấy là chuyện đổi đời. Chuyện chó nhẩy bàn độc. Chó bỗng nhiên có giá trị cao hơn con người nhiều lần. Người ta đang đua nhau tung hê và quí trong “khuyển quyền” hơn “nhân quyền”. Thời sự cập nhật, bây giờ trong nước không ai dùng con vật chó để thóa mạ nhau nữa như “Đồ chó má!” Hay than vãn  “Sao mà khổ như con chó!”

 

Lỗi thời rồi! Dùng tiếng chó để mắng nhau là vi phạm “khuyển quyền”, nhằm vào luật hình sự có thể bị công an còng tay và bị Viện Kiểm Soát truy tố ra tòa về tội súc phạm danh dự “công khuyển”. Bây giờ ngôn ngữ thời thượng, người ta hay tặng nhau hai chữ nhẹ nhàng nhưng cay độc, đó là “đồ đểu”, Đã qua thời “đồ đá”, đồ đồng”, nước ta đã tiến lên thời “đồ đểu” hơn hai thập niên.

 

Mỗi khi ta không đồng chí với nhau, nhất là lúc ăn chia không đồng đều, trong các phi vụ “lại quả” như rút ruột công trình, xà xẻo đất đai...Ở Việt Nam hiện nay ai ai cũng đều nói: “Sướng như chó! Và than vãn: “Khổ như dân nghèo!” Thà làm chó nhà giàu còn hơn!

 

Tôi sống ở xứ người nhiều năm, sống với bọn tư bản bóc lột, làm việc mười bốn tiếng mỗi ngày, hai “gióp”, mới mua được chiếc xe cũ “Corola”, giá chưa đến mười ngàn đô, mà phải còng lưng trả góp bốn năm mới hết nợ. Nói chi tới cái nhà phải trả góp ba mươi năm mới thực sự là nhà của mình. Ba mươi năm nữa, với cái tuổi tôi, tôi đã thành ông Bành Tổ rồi!

 

Nói chuyện nhà ra chuyện cửa. Bọn tư bản bóc lột chỉ có tài nói phét cái mồm. Tám mươi phần trăm chỉ khổ suốt đờ, từ đời cha đến đời con, cứ ở nhà thuê và đi xe mướn. Chẳng bù với dân Việt tị nạn, mới qua Mỹ có vài năm, đã chụp hình, đứng bên cạnh cái xe hơi láng coóng trước căn nhà to sù, gửi về cho bố mẹ xem. Dưới bức ảnh có ghi chú thích “Nhà và xe của con” (sau này mới vỡ lẽ ra nhà và xe là của thiên hạ). Cái hoạt cảnh hả hê của bố mẹ già ở quê nghèo, trố mắt nhìn tấm ảnh, xuýt xoa, cho con mình đã thành công, đại thành công ở xứ người.

 

Lucky Money – 2018 Year of the Dog, USA Dollars

 

 

Trong lúc bọn bản xứ, không nhà, không xe mà cứ chiều chiều dắt chó đi dạo nhở nhơ. Hỏi ra, mổi con chó trị giá mấy trăm đô. Bà vợ tôi cứ chắc lưỡi: “Mấy trăm đô một con chó, bằng tiền lương hai vợ chồng đi cày cả tháng! Lại còn tiền ăn, tiền cắt lông chó, cắt móng, bảo hiểm y tế cho nó!

 

Tôi thì lãng mạn, thơ mộng, tiếc rẻ: Ngắm người đẹp “tóc vàng sợi nhỏ”, một tay dắt chó đi dạo trong “một buổi chiều vàng, khi nắng chiều nhuộm mái tóc em”, nhưng tay kia  với “năm ngón thiên thần” đang cầm bao ny lông đựng đầy cứt chó bên trong!  

 

Mùa đông tuyết phủ đầy trời, giữa khuya, ai nấy đều quấn mềm trong nhà như con sâu đang làm tổ, thì mấy ông bà già lóng cóng run rẩy, chân thấp chân cao, dắt chó ra ngoài đi ị. Mà lũ chó khốn nạn lắm, chúng chỉ ị hay tè ở cái chỗ chúng đã đi lần trước mà thôi. Bà vợ tôi lại chép miệng: “ Thật không có cái dại nào giống cái dại này”!

 

Nơi thành phố tôi ở có mấy chục cửa tiệm chuyên bán đồ ăn và những thứ phục vụ chó mèo, chim chóc và hai bệnh viện lớn chuyên chăm sóc súc vật. Lúc mới qua, mấy ông bạn đi trước, truyền cho tôi câu khẩu quyết qua trọng về việc phân chia giai cấp trong xã hội Tây phương, để dễ bề xứ người là: Thứ nhất đàn bà, thứ hai trẻ con, thứ ba súc vật, thứ tư mới đến bọn đàn ông chúng mình. Tôi cứ cho là nói phét. Ma cũ bắt nạt ma mới, mấy anh bị Mỹ hóa...Hóa ra, càng ở lâu càng thấm đòn. Càng ở lâu càng sáng mắt, sáng lòng, mới biết thế nào là sông sâu, núi cao.

 

Nhưng Mỹ là Mỹ, Việt là Việt. Đông Tây không bao giờ gặp nhau. Mấy ngài Mỹ ăn no rửng mỡ, cứ việc tốn tiền, tốn thời gian thành lập hội to, hội nhỏ để bảo vệ súc vật. Còn dân VN tôi, cứ thịt chó tì tì. Vàng, Vện, đốm, nâu, đen gì cũng là rựa mận, chả chìa tuốt luốt. Ở đó mà luật với lệ. Chỉ tổ rách việc. Tôi đố các ông, Hội Bảo Vệ Súc vật trên thế giới, sang nước tôi tìm cho ra được các giống thú quí hiếm để bảo vệ tuyệt chủng và bảo tồn môi trường sinh thái thiên nhiên. Nếu có, tôi xin đi bằng đầu.

 

Tất cả các giống ấy đều được săn bắt tận tình, để làm món nhậu cao cấp hằng ngày cho các “đây tớ dân” bồi dưỡng. Còn ba thứ chó mèo, rùa rắn, hươu nai, chim chuột...là thứ đồ bình dân, bán theo lề đường, dành cho dân đen, ăn cho có sức để lao động vinh quang. Thật ra, tôi cũng chán ở cái xứ “phồn vinh giả tạo” thừa mứa vật chất, nhà lầu, xe hơi này. (Đi mua chai nước mắm cũng lái xe hơi!). Bởi cái tạng của tôi chỉ thích thịt kho dưa giá, mắm nêm, chứ không hợp với “bơ thừa sữa cặn đế quốc”, và trong máu cũng còn chút “gien” của Ông Trần Bình Trọng: “Ta thà làm quỉ nước Nam chứ không thèm làm Tổng Thống đất Mỹ” nên tôi cứ đinh ninh trong bụng, ráng đi cầy “40 tín chỉ”, khi về hưu là ôm trọn món tiền già, mặc áo gấm in hình chữ thọ, xênh xang nón mũ về làng, làm “Việt kiều yêu nước” theo lời kêu gọi của cái Nghị quyết 36 Đảng ta.

 

Nhưng bất ngờ đọc được hai bài báo trong nước, nói về “giá trị thăng hoa tột đỉnh của chó”, và “phẩm giá con người ngàn lần rẻ hơn chó”. Tôi bủn rủn và bao nhiêu công lực dành cho ngày “vinh qui bái tổ” phút chốc tiêu tan.

 

Hai bài báo đó có sức mạnh y như môn “hấp tinh đại pháp” của lão Nhậm Ngã Hành, hút hết công lực của gã giang hồ Lệnh Hồ Xung vậy. Cũng bởi-tại-vì hai bài báo trên, tôi mới chẳng đặng đừng có bài viết dài dòng nói về chó trong năm Tuất. Thật ra, để nói tới cái chó má của đời hơn là đụng chạm đến “địa vị cao sang của chó”  hiện nay đang lên ngôi trong nước.

 

H3, Bulldog

 

 

Cách đây 5-10 năm, ai đó sở hữu một con chó Nhật, chó Bắc Kinh đã thấy đáng nể trọng lắm rồi. Còn thời bây giờ thì..“xưa rồi Diễm ơi” Thời cùa chó Nhật, chó Bắc Kinh đã qua, có người lỡ nuôi rồi như cục nợ, cho không cũng chẳng ai lấy. Ngày nay, gần như các giống chó cảnh trên thế giới đều có mặt tại Việt Nam. Một con chó Chihuahua lúc trưởng thành có trọng lượng 800 gram đến một ký là đạt tiêu chuẩn, tương tự một con Fox càng nhỏ càng quí. Giống này dễ nuôi, giá rẻ, 2 triệu/con. Nếu gặp con đẹp thì 5-7 triệu. Giống chó New Foundland, gốc Canada, có giá 25 triệu. Con Bulldog, khuôn mặt ngắn với những nếp nhăn chảy xệ trông rất ngầu, và luôn nhìn bạn với ánh mắt lạnh lùng, chỉ chực tấn công bạn, giá 10 triệu. Giống Great Dane của Đan Mạch thì cũng ngầu lắm, được bán với giá 15 triệu.

 

Chú chó Phú Quốc (Larousse Dog), trứ danh made in Vietnam

 

 

Tuy nhiên, điều khá bất ngờ, là giống chó được săn lùng nhất hiện nay, lại mang nhãn “Made in Việt Nam”, đó là giống chó Phú Quốc trứ danh. Tại thành phố HCM chỉ có khoảng 5 con chó Phú Quốc thuần chủng với cái giá ngất trời 30 triệu/con.

 

Đó là, tổng quát về giá mua bán. Còn chăm sóc thì sao? Tác giả Nguyên Khôi cho biết: “Hiện nay ở Nha Trang có khoảng 11.000 con chó, trong đó có khoảng 3.000 chó cảnh. Chính vì vậy, nhu cầu chăm sóc chó rất cao. Trong giới thú y, nổi tiếng mát tay là anh Hương, Trương Minh Giảng, Sài Gòn, chuyên môn thực hiện các ca mổ đẻ khó. Riêng anh Khiêm, thạc sĩ thú y , là chuyên gia về châm cứu cho chó. Còn phải kể đến Bác sĩ Hạnh trên đường Trần quí Cáp. Ở Vĩnh Hải có phòng khám thú y với khu điều trị nội trú, có phòng khám, phòng mổ rất tươm tất”.

 

Về phần quí ông, quí bà nuôi chó thế nào? Tác giả viết tiếp: “Chuyện ăn của chó cũng rất nhiêu khê. Theo các tài liệu thú y, chó có nhu cầu về đạm cao gấp 4 lần và can xi cao gấp 10 lần nhu cầu của con người. Chính vì vậy, nuôi chó không phải cho ăn cơm thừa canh cặn, mà giàu chất dinh dưỡng, hợp khẩu vị.

 

Xong phần ăn uống, chữa bệnh, thì chó cũng cần đươc vui chơi, giải trí. Thậm chí để giảm stress cho chó vì bị nhốt trong nhà, người ta phải đưa nó đi dạo, ngắm cảnh. Vì thế, gần đây xuất hiện nghề “quản thú”, với nhiệm vụ lo miếng ăn, giấc ngủ và chăm sóc sắc đẹp cho chó. Một doanh nhân nước ngoài, ở đường Trần Phú, thuê một người làm, trả lương 800.000 đồng/tháng.

 

Nhưng đó là người nước ngoài, chỉ là chuyện nhỏ, đối với người Việt trong nước. “Chị Hà ở Vĩnh Ngọc có con chó Bulldog mua 12 triệu đồng. Mới tháng trước chị Hà phải thay người làm vì không biết chăm sóc chó. Chị này khi tắm để nước vào tai con chó, bị viêm tai. Chị Ánh ở đường Nguyễn Thiện Thuật, có một con Cocker, giống Tây Ban Nha, bị bệnh ghẻ lở, phải chữa trị qua hơn 10 bác sĩ thú y. Chị Ánh phải thuê hẳn một chiếc xe du lịch để chở chó vào thành phố HCM để chữa chạy. Mất một năm trời, tốn trên 20 triệu đồng nhưng vẫn chưa khỏi hẳn. Chị Ánh còn gửi người vào thành phố học thêm lớp trang điểm, cắt lông cho chó với học phí hai triệu đồng để về chăm sóc cho đàn chó của gia đình chị.

 

 

Trung Đạo

Phoenix, January 2018

 

 





Cảm nhận